Tôi viết bài này từ một vài câu chuyện rất đời thường.
Một chị kể với tôi rằng, trong cơ quan có một số bạn học được kiến thức mới, biết thêm cách làm mới nhưng lại giữ riêng cho mình, không muốn chia sẻ với đồng nghiệp. Có lẽ các bạn nghĩ rằng, giữ lại tri thức là giữ lợi thế cho bản thân.
Rồi chính tôi cũng quan sát thấy một điều khiến mình trăn trở.
Có những nhân viên đã làm lâu năm, thay vì hướng dẫn các bạn mới thì lại để các bạn tự mò mẫm, thậm chí có lúc để các bạn mắc sai sót rồi mới phê bình. Người mới vì thế mất nhiều thời gian hơn để học việc, còn tập thể thì mất đi cơ hội cùng nhau tiến bộ.
Tôi không nghĩ đó là cách để một tổ chức phát triển.
Bởi một tập thể mạnh không phải vì có vài người biết nhiều hơn người khác, mà vì mọi người biết chia sẻ, hỗ trợ và cùng nhau tốt hơn mỗi ngày.
Có một người thủ thư làm việc nhiều năm trong một thư viện.
Ngày nào cũng vậy, anh sắp xếp sách, ghi mã số, kiểm tra từng kệ, từng ngăn. Anh thuộc từng vị trí, từng quyển sách, từng lối đi trong thư viện ấy. Anh tự hào vì không ai hiểu thư viện này bằng mình.
Cho đến một ngày, anh bước vào một thư viện khác.
Ở đó có cách phân loại mới, hệ thống tra cứu mới, học liệu số, không gian học tập mở và những con người chia sẻ tri thức theo một cách rất khác.
Khi ấy, anh chợt nhận ra: điều mình giỏi không phải là toàn bộ thế giới tri thức, mà chỉ là một góc rất nhỏ trong thư viện quen thuộc của mình.
Con người cũng rất dễ rơi vào “vòng lặp” như vậy.
Đi học chỉ để thi. Đi làm chỉ để hoàn thành nhiệm vụ. Biết một điều mới thì giữ lại cho riêng mình. Làm lâu năm thì nghĩ rằng người mới phải tự học như mình từng học.
Mỗi ngày lặp lại những điều quen thuộc và nghĩ rằng như vậy là đủ.
Nhưng nếu không học thêm, không chia sẻ và không hợp tác, chúng ta có thể đang giỏi trong một “kệ sách” do chính mình tạo ra.
Tôi luôn tin rằng học tập không làm con người nhỏ bé đi, mà giúp chúng ta rộng mở hơn.
Chia sẻ kiến thức không làm mất đi giá trị của mình. Ngược lại, khi chia sẻ, ta buộc mình phải hiểu sâu hơn, diễn đạt rõ hơn và trưởng thành hơn.
Một kiến thức nếu giữ lại cho riêng mình thì giá trị của nó chỉ dừng lại ở một người.
Nhưng một kiến thức khi được chia sẻ có thể giúp nhiều người tránh lặp lại sai sót, rút ngắn thời gian học hỏi và cùng nhau tiến nhanh hơn.
Tôi vẫn luôn tâm niệm một điều: người giỏi không phải là người biết nhiều nhất, mà là người giúp được nhiều người cùng giỏi hơn.
Giáo dục cũng vậy.
Giá trị của giáo dục không chỉ nằm ở việc truyền đạt tri thức, mà còn ở việc xây dựng văn hóa học hỏi, hướng dẫn, đồng hành và nâng đỡ nhau. Khi người đi trước sẵn sàng chỉ đường cho người đi sau, người mới sẽ trưởng thành nhanh hơn; và khi người mới phát triển, cả tập thể cũng phát triển.
Thế hệ trẻ hôm nay học rất nhanh, thích nghi rất nhanh và có rất nhiều cơ hội để tiếp cận tri thức mới. Nhưng điều làm nên giá trị bền vững không chỉ là biết nhiều hơn người khác, mà là biết cách biến tri thức của mình thành điều có ích cho người khác.
Đừng sợ chia sẻ sẽ làm mình mất đi lợi thế.
Tri thức không giống một chiếc bánh, chia cho người khác thì phần mình ít đi.
Tri thức giống như một ngọn nến. Dùng ngọn lửa của mình để thắp sáng thêm một ngọn nến khác không làm ánh sáng của mình yếu đi, mà chỉ khiến căn phòng sáng hơn.
Tất nhiên, tôi chưa đủ giỏi, cũng chưa đủ trải nghiệm để nói về những điều lớn lao hay dạy ai cách sống.
Bài viết này chỉ là vài suy nghĩ của cá nhân tôi sau những điều được nghe, được thấy và được trải nghiệm trong công việc. Tôi viết trước hết là để tự nhắc mình phải học thêm mỗi ngày, chia sẻ nhiều hơn và lắng nghe nhiều hơn.
Đồng thời, tôi cũng muốn gửi đến các bạn trẻ, đặc biệt là các bạn sinh viên mà tôi đang có cơ hội đồng hành trên giảng đường, một thông điệp nhỏ:
Đừng ngại học.
Đừng ngại hỏi.
Đừng ngại chia sẻ.
Đừng chỉ là người giỏi nhất trong một “kệ sách” quen thuộc.
Hãy bước ra ngoài, học thêm, chia sẻ thêm, hợp tác thêm. Khi đó, vòng lặp mỗi ngày không còn là sự lặp lại nhàm chán, mà trở thành một vòng xoáy đi lên.
Mỗi ngày học thêm một chút.
Mỗi ngày chia sẻ một chút.
Mỗi ngày giúp ai đó tốt hơn một chút.
Đó cũng là cách chúng ta lớn lên.
Và biết đâu, một ngày nào đó, chính các bạn sẽ là người truyền cảm hứng cho rất nhiều người khác.










0 Post a Comment:
Đăng nhận xét